Nên như thế nào

Bệnh nhân bị hội chứng chèn ép tủy với những dấu hiệu khá nặng: tê hai bàn tay và hai bàn chân, tê vùng bụng, tiểu khó và bí tiểu… Khám và phát hiện thoát vị đĩa đệm cột sống cổ.

Trong thời gian bệnh nhân khám tại phòng khám, có 4 báo cáo lưu ý, trong đó có 2 báo cáo khẩn, ghi ngắn gọn: “Cẩn thận với BN X”. Tại EXSON, các thông tin trao đổi được đưa lên bản tin, ý kiến nào khẩn cấp sẽ đưa lên bản tin khẩn, các tin khẩn được hiện lên layer trên cùng của màn hình để người nhận đọc được ngay.

Bệnh nhân cần phải mổ. Giải thích nhiều cho bệnh nhân, tổng thời gian tiếp xúc của tôi với bệnh nhân này khoảng 70 phút, trong khi phải khám cho khoảng 20 bệnh nhân trong vòng 5 giờ (vì bệnh nhân này mà tôi phải khám thêm 1 giờ nữa thành 6 giờ). Bệnh nhân và gia đình hỏi rất nhiều, về chẩn đoán, về lí do mổ, về tiên lượng… Trả lời cặn kẽ, rõ ràng. Sau đó lại hỏi lại, lại trả lời. Cứ như vậy mấy lần.

Sau cùng, thân nhân hỏi cụ thể mổ cho bệnh nhân có biến chứng không. Lại trả lời: đối với cá nhân bệnh nhân, chỉ khi mổ xong mới biết có biến chứng trong mổ không, vài ngày sau mổ mới biết có biến chứng sau mổ không và vài năm sau mới biết có biến chứng lâu dài không. Còn tất cả các số liệu, phần trăm khả năng nói trước mổ đều dựa trên các tổng kết của những ca mổ khác.

Bệnh nhân hỏi bác sĩ đã bao giờ mổ bệnh này chưa. Trả lời là đã mổ rồi. Bệnh nhân lại xoay qua hỏi bác sĩ đã bao giờ mổ có biến chứng chưa? Trả lời là có rồi, có cả biến chứng nặng nhất là chết người rồi. Rồi thì chi phí, tại sao lại chi phí như vậy, chí phí đó để làm gì, bác sĩ có bớt không… Trước khi bệnh nhân ra về, phát cho bệnh nhân một tài liệu giải thích tóm tắt từ mục đích cuộc mổ, trình tự tiến hành, khả năng biến chứng…

Trong lòng cũng hơi khó chịu. Nhưng thôi, người ta đang bị bệnh, rồi lại phải mổ, sống chết chưa biết thế nào, lo lắng, hỏi han là chuyện bình thường. Ngay cả chi phí cũng thế thôi, đâu phải ai cũng sẵn tiền để mà chi ra một đống tiền ngay một lúc.

Đến chiều tối, khi hết bệnh khám mới mở bản tin. 4 nhân viên gởi gần như cùng một thời điểm. Cả 4 người đều có chung cảm nhận mặc dù vào thời điểm gởi tin họ chưa trao đổi với nhau. Nhân viên phục vụ, điều phối, và cả nhân viên tình cờ gặp trong thang máy, tất cả đều có nhận định: Bệnh nhân và thân nhân không tôn trọng bác sĩ, dùng những đại từ nhân xưng khó nghe, và có vẻ hằn học gì đó. Không hiểu nổi. Sực nhớ người con rể đưa bệnh nhân vào khám có nói là tôi đã mổ thoát vị đĩa đệm cổ cho mẹ anh ta cách đây 10 năm, bà cụ rất khỏe. Và vì thế nên bây giờ thấy bố vợ có triệu chứng tương tự mới tìm đến tôi.

Có một thông tin đáng chú ý: Trước khi vào phòng bác sĩ, thân nhân bật ghi âm rồi giấu ghi âm vào túi áo. Sau khi đọc xong hết báo cáo, lại nhận được báo cáo khác. Báo cáo này dài và khá chi tiết về những câu hỏi và những phát biểu, vặn vẹo nhân viên, mặc dù đã yêu cầu im lặng để khảo sát không bị nhiễu, không bị sai. Đặc biệt, nhân viên này cho biết là do tập trung vào việc chuẩn bị và điều chỉnh máy, đến khi nhìn lên mới thấy bệnh nhân đang ghi âm những câu hỏi và trả lời, khi đó bệnh nhân đang hỏi rằng cái ông bác sĩ này có hay bị kiện không.

Sáng nay vào phòng khám, nhận được một “sớ” dài gần 1 trang A4 các câu hỏi của bệnh nhân đó để chuẩn bị cho cuộc mổ, yêu cầu trả lời bằng văn bản, vẫn những câu hỏi hôm qua, đặc biệt là câu “cụ thể trường hợp của tôi mổ có biến chứng không”.

Đành phải trả lời: “Nói với bệnh nhân là bác sĩ Sơn sẽ không mổ cho ông ấy, rằng ông ấy có thể đến cơ sở khác để chữa bệnh. Lí do là bác sĩ Sơn không cảm thấy an toàn”.

Các bạn nghĩ sao? Mong nhận được ý kiến của các bạn trong ngành và ngoài ngành, cả những người đã từng là bệnh nhân hoặc thân nhân bệnh nhân mà không làm việc liên quan đến ngành y nữa.

Người viết : TS. BS Võ Xuân Sơn

Trả lời

Thư điện tử của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Niềm tin của người bệnh,
Sứ mệnh của EXSON